
Lâu lâu lâu ta mới phượt một lần, phượt một lần ta phải phượt sâu sâu. Đâu mà sâu, chỉ cách thành phố cỡ hai trăm cây, miền Tây sông nước mà hoang giã.
Như trong truyện Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi xưa, hay từ thời “Miền Tây không xa xăm” cách nay cũng hai chục năm, như vài trăm năm, vẫn nguyên chất, khoáng đạt, phúc hậu.
Bốn thằng trên hai xe máy, vẽ đường cho hươu chạy, từ SG ra Hóc Môn, quẹo vào đường N2 mới, thoáng, mát, về Mộc Hoá, đi Vĩnh Hưng, chạy dọc bờ bắc sông Tiền, đường tỉnh 831 từ Vĩnh Hưng về Cao Lãnh, qua phà, chạy QL 80, Sa Đéc rồi về Lai Vung…