Trong các cái này, có 2 cái tương đối mới đối với người miền Nam: Thành Cửa Bắc ở phố Phan Đình Phùng (bên trái thành có một cái cổng nhỏ, vào đó trả tiền tuỳ hỉ, 500- 1.000 đồng cũng được, không ai xét nét), trèo qua một cái cầu thang sắt lên trên cổng thành, có đền thờ Hoàng Diệu:
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tau hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tau hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Bốn ngày, từ Sài Gòn đi Hà Nội, Sa Pa, Hạ Long
Thời gian ít, có lẽ chỉ kịp làm một vệt: Chùa Trấn Quốc, đền Quán Thánh, Thành Cổ Thăng Long, đền Ngọc Sơn... Các cái khác để khi quay lại sẽ xem tiếp.
Lên đấy, chẳng biết bác thế nào, chứ em thấy hiện về khí phách Thăng Long. Đến HN không biết bao nhiêu lần, nhưng lần đầu em mới vào được đấy. Trong ảnh là người đồng hành với em, nhân vật chính mà em sẽ kể trong câu chuyện sắp tới. Anh ta có tên, nhưng dài dòng và khó đọc, tạm gọi là Anh Gia (không phải bác Anh Già đâu), vì là Anh, mà từ xứ Gia Nã Đại, nên gọi thế cho gọn.
Nhãn:
bon ngay,
di san,
Du lich,
Ha Long,
Ha Noi,
lang thang,
mien bac,
o to,
phong canh,
phuot,
Sa Pa,
Tau hoa,
tay phuot,
the gioi,
thien nhien,
van hoa,
Viet Nam,
vong quanh
Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012
Giọt lệ Đài Loan
Cũng là Tàu, nhưng không tây hoá lừng lững, láng nuột kiểu Hongkong hay Sing, cũng không “cổ hủ” như đại lục.
Vưỡn hiện đại hoá, công nghiệp hoá, mà vẫn đậm đà bản sắc Tàu Phù.
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011
Một chuyến tàu chợ
Người ta gọi là tàu chợ thật đúng, không chỉ nó chạy lề dề như đi chợ, dành cho dân đi chợ, mà còn đủ thứ hỉ nộ ái ố như một cái chợ. Xã hội nào thì chợ ấy, cấm có sai.
Nhưng thời du lịch ngày nay, tây đi chợ cũng nhìu, lại là tuyến Lào Cai – Hà Nội, loè lọet các loại sắc mầu và âm thanh, Tây Ta Tầu Tưởng đủ cả.
Em phải xin lỗi trước là chình ảnh kém, máy lởm, mà tàu thì rung tít mù theo đủ chiều, cứ định bấm thì nó lại xuỳnh một cái, chúi đi lung tung, nên ảnh chả ra cái dek gì, chỉ là để minh họa thui, các bác coi tạm cho dễ tưởng tượng. Tầu chợ, ảnh chợ mưh!
Hai ông này, người Mỹ, từ bang Wasshington, lên tàu là nhét tai nghe vào tai, thụt ra thụt vào cái tròng kính, lô sách ra đọc.
Ông kia người Áo, cùng vợ hóng hớt chuyện của bà con, gật gù mà chả hỉu giè:
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
