Nó là 67, hồi nào đến giờ vẫn thế, lý lịch 3 đời vẫn thế. Nó đã “dao kéo”, “thẩm mỹ viện”, được độ như con một. Thoáng qua ngơ ngác tý, nhưng vẫn đồm độp vỗ ngực chính chuyên là 67…
Leo đèo Bảo Lộc ngọt như bánh khọt. Đường trường lướt êm như tên. Cưỡi em này, có mà tay cầm bầu rượu nắm nem, mải phi quên hết nhời em (khác) dặn dò.
Túm lại, trơn tru tuốt tuồn tuột như đế Gò Đen, Cần Giuộc…
44 năm vẫn chạy tốt. Cứ bảo tại sao bao thế hệ “cao bồi thôn” say đắm. Tay chơi xưa đóng bộ bà ba, đội mũ phớt, kiếng đen, đồng hồ thủy quân lục chiến đeo sệ cánh… cưỡi 67 gò lưng như trai Mông múa khèn ve gái.
